Khóc trước những nụ cười

Nguyễn Công Bằng (VDF)

YoungVietnameseInCambodia_0.pngTrẻ con Việt Nam rất yêu đời, trong hoàn cảnh khổ nào cũng cười được. Cảm nghĩ này đã theo tôi trong nhiều năm cho đến khi tôi nhận thức được rằng: Sự vui tươi hồn nhiên đó có được vì cuộc đời của chúng không có gì khác để so sánh thế nào là xấu đẹp, dở hay… Đáng nói là phần lớn những đứa trẻ sinh ra ở Cambodia không có giấy khai sinh. Và vì vậy, tương lai của chúng rất có thể sẽ tương tự như cái hiện tại khốn khổ của cha mẹ chúng – cũng là những người không có giấy căn cước ở xứ này.

Chỉ kể từ năm 1975 đến nay, đã có hơn hai thế hệ trẻ Việt sinh ra ở Cambodia. Theo thông tin từ mạng CIA World Factbookthì số người gốc Việt ở Cambodia hiện nay vào khoảng 5%, tức gần 800 ngàn người. Và với sĩ số này, ít nhất có khoảng 100 ngàn trẻ đang ở tuổi đến trường. Nhưng thực tế ghi nhận được cho thấy là vì nhiều hoàn cảnh khác nhau, số trẻ may mắn được đến trường chiếm một tỉ lệ rất nhỏ. Phần lớn phải phụ giúp cha mẹ mưu sinh từ khi chưa được 10 tuổi.

Tôi đã gặp những đứa trẻ phụ giúp cha mẹ đi thu lượm vật liệu phế thải như chai nhựa, giấy bồi, kim khí vụn… một “nghề” có tên là “ép chai” ở Cambodia.

YoungScrapCollectors.png

Những đứa trẻ làm “nghề ép chai” ở Cambodia (Ảnh: Đ.M.C. & VDF)

Nhìn những đứa trẻ chỉ cao hơn cái xe ba-gác một cái đầu, vật lộn với sức nặng để lôi chiếc xe, hay vác trên vai cái bao nylon to đùng đi lùng sục các ngỏ hẻm, thùng rác, quán ăn… để tìm chai nhựa, ai thấy lòng cũng phải se lại. Nhưng lạ làm sao khi các em vẫn tươi cười chứ không có một giọt nước mắt nào rơi xuống bên cạnh những dòng mồ hôi nhỏ bé. Nếu hỏi ra sẽ biết các em cười vì xe đã thu được khá nhiều món. Vì những “món” rác phế liệu này đồng nghĩa với chén gạo, bát cơm của các em.

Đó là những đứa trẻ thuộc các gia đình sống bằng cái “nghề” mà người bản xứ không chuộng làm. Còn những đứa bé sống với cha mẹ trên những chiếc bè, ghe, nhà nổi… thì sao?

LifeInTonleSap_01.png

Không gian sinh hoạt của gia đình 7 người (Ảnh: VDF)

Không gian sinh hoạt hàng ngày của nhiều gia đình 5-7 người không lớn hơn 20 mét vuông. Có những cái ghe nhỏ đến nỗi mọi người phải di chuyển tới lui bằng cách… bò lom khom.

Những đứa trẻ có cha mẹ làm “nghề cá” thường phải chung sức phụ giúp gia đình bằng sức lực bé nhỏ của chúng. Ai có dịp chứng kiến cảnh những mái đầu xanh chỉ vào khoảng 9, 10 tuổi phải bơi xuồng, lặn nước để giăng câu, kéo lưới… chắc không thể tránh khỏi cảm giác bàng hoàng. Và đó cũng là tại sao đứa nào cũng đen thui, đen thít không khác gì người bản xứ.

YoungVietnameseInCambodia_02.png

Những đứa trẻ ở tuổi 9, 10 phải lam lũ làm việc phụ giúp gia đình mưu sinh (Ảnh: VDF)

Đối với những cảnh khổ cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc và phải vật lộn với cuộc sống hằng ngày, “child labor” không là một vấn đề. Thậm chí, chắc chắn không người nào biết được từ ngữ này là gì. Nếu được ai cắt nghĩa, những người dân khốn khổ này chỉ có thể lắc đầu vì không hiểu nổi tại sao lại có định nghĩa như vậy. Ở những nơi này, người ta quan niệm đơn giản đến đau lòng rằng: Dốt không chết, đói mới chết!

Theo lời một nhà sư vốn cũng là một Bác sĩ Y khoa, hầu hết trẻ Việt ở Cambodia đều bị suy dinh dưỡng, và hay mắc bịnh đường ruột.

TenYearOldChildren.png

Những đứa trẻ Việt 10+ tuổi bệnh hoạn, còi cọc ở Cambodia (Ảnh:VDF)

Đối diện với những đứa trẻ chậm lớn vì thiếu ăn, bệnh hoạn vì thiếu thuốc… khó ai cầm được nỗi bùi ngùi. Những thiếu nhi “vô tổ quốc” này không có nguồn thực phẩm nào khác ngoài nồi cơm đạm bạc của gia đình, và khi đến tuổi đi học không thể vào trường công lập vì không có khai sinh (ngoại trừ đóng “lệ phí” 10 mỹ kim mỗi năm để được vào trường, và được học tối đa đến lớp 3). Đáng lo hơn nữa là khi có bệnh thì không được hưởng chế độ y tế miễn phí của trẻ bản xứ.

Tôi cũng đã chứng kiến cảnh những đứa trẻ hồn nhiên chơi đùa cạnh cồn cát dơ bẩn cạnh bờ Biển Hồ, và cúi người xuống uống nước một cách tự nhiên – một thứ nước đục ngầu xen lẫn rong rêu, rác rưởi quyện lấy nhau của bờ hồ ở mùa nắng hạn.

YoungVietnameseInCambodia_01.png

Trẻ chơi đùa hồn nhiên trên cồn cát dơ bẩn bên bờ Biển Hồ. (Ảnh: VDF)

Đây là thứ nước mà ngay cả những người bạn bản xứ đi cùng chuyến công tác với tôi cũng tránh lau mặt, rửa tay dù trời nóng bức và người đổ mồ hôi nhuễ nhoại.

Tôi cũng đã gặp những đứa trẻ ham học, cảm ơn “Thầy” rối rít khi được cho đi học miễn phí. Trước đó, các em phải đóng “học phí” là 200 riels (5 xu USD) cho mỗi ngày học -- một khoản hết sức nhỏ bé mà không ít gia đình cũng không kham nổi, và đành để con dốt chữ.

Một trong ba bé gái mồ côi cha, lấy tấm carton lượm được làm bảng học chữ. (Ảnh: VDF)

Trong những năm qua, thỉnh thoảng có một nỗ lực trợ giúp giáo dục do người từ hải ngoại về Cambodia tổ chức thực hiện. Tuy nhiên, vì nhiều khó khăn, phức tạp khác nhau số chương trình thiện nguyện này không kéo dài được lâu, và số còn lại rất hiếm hoi.

Khi tìm hiểu, chúng tôi nghe nói đã từng có lớp Việt ngữ tư ở đây đó nhưng Thầy, Cô thiếu thốn quá, dạy được một thời gian thì phải bỏ đi tìm kế sinh nhai. Có một số em thiếu niên thiếu nữ hiếu học kiên trì tìm lớp tìm thầy, ráng học thêm chữ nào hay chữ nấy. Vì vậy, sẽ không có gì kỳ lạ khi trong lớp 1 có cả những em trên 12 tuổi.

ViDan Foundation (VDF) đang bước vào năm hoạt động thứ ba ở Cambodia. Chương trình tổ chức dạy chữ cho các em có chiều hướng phát triển tốt, từ con số 45 em năm 2013 tăng lên hơn 500 em vào thời điểm tháng 4/2015. Đây là một sự may mắn nhưng cũng là một nỗi lo.

Các lớp dạy chữ sẽ không thể tiếp tục nếu như ngân quỹ bảo trợ không tìm được đủ, hay điều kiện thực hiện chương trình ở xứ này gặp phải bất trắc…

Anh chị em VDF hồi hộp. Các bạn trẻ hội MIRO, tổ chức thiện nguyện đang phối hợp, yểm trợ cho VDF hồi hộp. Và gia đình các em cũng luôn hồi hộp, không biết rằng ở lục cá nguyệt tới Hội có đủ tiền để tiếp tục bảo trợ giáo dục cho các em hay không.

Thôi thì cũng… cười cho vui như các em vậy! Phần còn lại, trông chờ vào phúc phần mà đám trẻ này sẽ nhận được từ những tấm lòng hảo tâm ở khắp nơi. Và cao hơn nữa, mong được Trời Phật tiếp tục phò trợ cho.

Viết với bao nỗi niềm vì những đám trẻ thơ bất hạnh ở Cambodia.

Nguyễn Công Bằng(VDF)

Tháng 4/2015

 


THÔNG TIN LIÊN LẠC & YỂM TRỢ:

Mạng toàn cầu của Hiệp Hội Vì Dân: www.hoamai.us & www.vidan.us

Điện thoại Văn phòng: 1-713-849-3511   |  Anh Trinh: 1-713-391-9843

Thư từ, chi phiếu: Vidan Foundation, P.O. Box 842064, Houston, TX 77284-2064

eMail đóng góp qua PayPal: This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.

 

VDF' Activity Slideshow

Các Chị trong BTC Buổi Gây Quỹ "Cho Tuổi Thơ Niềm Hy Vọng" tổ chức ngày 11/01/2015 tại hội trường Đài VAN-TV 55.2 ở Houston (Texas)nhằm tạo ngân quỹ bảo trợ các chương trình dạy chữ cho hơn 500 trẻ em gia đình VN nghèo ở Cambodia.

The Interfaith Religious Leaders appease and ditribute gifts to Child Cancer Patients in Saigon. VDF was one of major contributors. Các chức sắc Tôn giáo phát quà cho các bệnh nhi ung bướu ở Chùa Liên Trì - Hình 1 Kể từ năm 2015, Câu lạc bộ Hoa-Mai (tiền thân của ViDan Foundation) đã phối hợp với HT Thích Không Tánh và hội Vietnam Compassion (ở Pháp) để phát quà (mỗi năm 2-3 lần) cho các trẻ em bị bệnh ung bướu, và TPB-VNCH.

The Interfaith Religious Leaders appease and ditribute gifts to Child Cancer Patients in Saigon. VDF was one of the major contributors. Các chức sắc Tôn giáo phát quà cho các bệnh nhi ung bướu ở Chùa Liên Trì - Hình 2 Kể từ năm 2015, Câu lạc bộ Hoa-Mai (tiền thân của ViDan Foundation) đã phối hợp với HT Thích Không Tánh và hội Vietnam Compassion (ở Pháp) để phát quà (mỗi năm 2-3 lần) cho các trẻ em bị bệnh ung bướu, và TPB-VNCH.

Some members of the Fundraising Team at VAN-TV in Houston (Texas) on January 11, 2015 to support educational projects for needy children in Cambodia. Các chị trong Ban Tổ Chức trình diện cử tọa tham dự buổi gây quỹ "Cho Tuổi Thơ Niềm Hy Vọng" Kỳ 2.

Crossing Tonle Sap to visit Vietnamese floating villages in Pursat province (Cambodia) Cảnh đoàn MIRO và ông Nguyễn Công Bằng đi ghe máy vượt Biển Hồ thăm các làng nổi ở tỉnh Pursat

Cảnh học trò trường Samaki tan học về nhà bè

Christine Quỳnh và bà Bích Ngọc góp lời chia sẻ

Christine Quỳnh và Ô.B. Vũ Ban & Bích Ngọc VAN-TV

Cư sĩ Trần Hiến, Christine Quỳnh và Ô.B. Vũ Ban, Bích Ngọc yểm trợ quỹ bảo trợ giáo dục cho trẻ Việt ở Cambodia

Dù đang mang bệnh hiểm nghèo song các em cũng vui khi có quà

Trẻ đùa giởn trên cồn cát và dòng nước ô nhiễm, dơ bẩn khi không còn không gian nào khác hơn.

HT Thích Huyền Việt - người bảo trợ tinh thần cho ViDan Foundation trong nhiều năm qua.

HT Thích Huyền Việt góp lời kêu gọi đồng hương yểm trợ

Lớp Việt Ngữ ở xóm Bãi Cát Neak Loeung

Lớp Việt Ngữ ở xóm Cầu Đá

Một bé gái chơi đùa và cuối xuống uống nước dơ bẩn ở bờ Biển Hồ - một cảnh trạng bình thường ở đây khi hoàn toàn không có một nguồn nước sạch nào khác.

Category: Bài vở

... những đứa trẻ Việt đi lượm ve chai thay vì đi học...

Năm 1992, từ cảm nhận với nỗi bất hạnh của 43 nạn nhân xấu số trong một trận thiên tai ở quê nhà, lòng từ bi trắc ẩn dẫn tôi đến ý nghĩ vận động thành lập một hội từ thiện để chia sẻ với những đồng bào kém may mắn. Với sự cảm thông, ủng hộ của nhiều thân hữu, năm anh chị em trẻ đã cùng nhau thành lập hội SAP-VN. Từ thời điểm này, tôi đã khởi đầu cuộc đời “ăn xin từ thiện” để làm trung gian chuyển những tấm lòng nhân ái đến số đồng bào kém may mắn ở quê nhà. Sau 4 năm vật vã với các khó khăn ban đầu, Hội đã có những bước hoạt động đáng khích lệ. Nó không những mang niềm vui mà còn thay đổi được cuộc đời của hàng trăm trẻ khuyết tật.

Tôi rời Hội vài năm sau khi nó đã tạm ổn định để dành thời gian cho những nỗ lực đang dang dở: góp phần dân chủ hoá đất nước. Những anh chị em trẻ hơn đã sẵn sàng gánh vác trách nhiệm và Hội tiếp tục hoạt động tốt đẹp trong hơn 20 năm qua, với quyết tâm của hai anh chị đồng sáng lập viên đầy tâm huyết, bằng sự dấn thân đóng góp công sức của hàng trăm người trí thức trẻ và sự hỗ trợ của hàng ngàn mạnh thường quân nhiệt tình ở khắp nơi.

Năm 2003, từ một hoàn cảnh khác, tôi trở lại Cambodia và chợt biết được nỗi khổ kinh khiếp của tập thể đồng bào đang lưu lạc khốn khổ ở nơi này. Con số không phải chỉ là vài trăm, vài ngàn người mà thậm chí có thể là vài chục ngàn... vài trăm ngàn thân phận long đong lạc xứ. Đây là những “Việt kiều” bất hạnh, khác hẳn với bất cứ cộng đồng người Việt nào đang sống ngoài đất nước Việt Nam. Họ không phải là những người được hưởng quy chế tỵ nạn hay di dân hợp pháp. Đại đa số phải chịu cảnh “nhập cư bất hợp pháp” trên xứ Chùa Tháp, trong đó có không ít người lâm vào hoàn cảnh “ở lại không được mà về nước cũng không xong”. Tại sao? Vì ở Miên thì không được cấp quốc tịch hay thường trú hợp pháp lâu dài. Con cháu sinh ra ở xứ này thì không được cấp giấy khai sinh để đi học hay hưởng các phúc lợi xã hội căn bản của người bản xứ. Nhưng về nước thì cũng không biết làm sao để sống trong cảnh không đất, không nhà, không tài sản, tiền bạc và quan trọng nhất là không có hộ khẩu, giấy tờ tùy thân Việt Nam. Các cơ quan nhân quyền và thiện nguyện quốc tế gọi số đồng bào này là "stateless". Có không ít gia đình muốn quay trở về nước mà không biết làm sao để về, về ở đâu, làm gì để sống... Đối với lớp trẻ hơn thuộc thế hệ thứ hai, thứ ba (sinh ra trên xứ Chùa Tháp) thì không biết về Việt Nam với tư cách gì khi không có quốc tịch Cambodia, mà cũng không có giấy tờ gì chứng minh là gốc người Việt.

Do bối cảnh chính trị còn nhiều phức tạp ở Cambodia, tôi chỉ tiến hành được một vài công việc nhỏ trong số các dự tính hoạt động từ thiện ở đây, qua danh xưng Câu lạc bộ Hoa Mai – một nhóm từ thiện tư nhân đã trợ giúp cho hàng ngàn dân oan, nạn nhân thiên tai bão lụt, trẻ em mắc bệnh ung bướu và một số Thương phế binh VNCH từ năm 2006 ở Việt Nam.

Mười năm sau, tôi trở lại Cambodia và tiếp nối các công việc trợ giúp nhân đạo cho một số đồng bào kém may mắn đang lưu lạc khốn khổ ở xứ sở này. Từ một quen biết tình cờ ở ba năm trước, một “ngôi trường” dạy ba ngôn ngữ cho 45 trẻ đã được phối hợp thành lập ở tỉnh Siem Reap vào đầu tháng 06/2013. Mọi việc tiến triển tốt đẹp sau gần 3 tháng hoạt động, cho đến khi một “tai nạn nhiều uẩn khúc” xảy ra khiến tôi suýt mất mạng. Chương trình trợ giúp giáo dục ở khu Sieng Nam Borei tiếp tục được một năm với nhiều khó khăn, đố kỵ, phá hoại... Dù vậy, nỗ lực giúp cho đám trẻ kém may mắn này đã nhận được sự quan tâm, yểm trợ tinh thần lẫn vật chất của nhiều người có lòng ở Hoa Kỳ.

Vào tháng 03/2014, với sự khuyến khích của nhiều thân hữu và cũng là để đáp ứng nhu cầu các dự án hoạt động nhân đạo, anh chị em thành viên Câu lạc bộ Hoa Mai và một số thân hữu có tâm huyết đã cùng đứng tên chính thức thành lập ViDan Foundation Inc. (danh xưng tiếng Việt là Hiệp Hội Thiện Nguyện Vì Dân) theo quy chế bất vụ lợi 501(c)3. Sáu tháng sau, Hiệp Hội được giấy phép cấp biên nhận trừ thuế liên bang cho các đóng góp tài chánh và vật chất. Trong thời gian này, Hội đã bắt đầu thực nghiệm một chương trình mở lớp dạy chữ ở hai tỉnh Kampong Chhnang và Prey Veng. Khoảng 300 trẻ thơ thuộc các gia đình người Việt lao động nghèo đang lưu lạc mưu sinh đã được đến trường học chữ miễn phí. Hội cũng đã tổ chức gây quỹ trợ giúp khẩn cấp cho hai cựu tù nhân lương tâm Nguyễn Hữu Cầu và Đinh Đăng Định, với kết quả tổng cộng hơn 20 ngàn mỹ kim.

Sau thử thách ban đầu, chương trình trợ giúp giáo dục cho trẻ thơ Việt Nam ở Cambodia đã tiến triển khá quan. Nhưng đó cũng là bước đầu của một chuỗi trách nhiệm thường trực nặng nề. Trách nhiệm vì các chương trình đang thực hiện là từ sự đóng góp của hàng ngàn đồng hương hảo tâm ở khắp nơi, phải làm sao để có kết quả cao nhất trong hoàn cảnh đầy khó khăn, phức tạp ở Cambodia. Mặt khác, với nhu cầu quá to lớn của hàng chục ngàn, thậm chí có thể là trăm ngàn trẻ thơ gốc Việt ở xứ này, phải làm sao để tình trạng dốt chữ của những đứa trẻ bất hạnh này được thật nhiều người biết đến. Bởi lẽ, để đáp ứng nhu cầu to lớn này, một Hội không thể làm nổi. Do vậy, chúng tôi cảm ơn những đóng góp, yểm trợ cho ViDan Foundation song luôn kêu gọi các hội khác hãy lập chương trình trợ giúp thêm cho số đồng bào kém may mắn này. Ưu tư đó đến nay vẫn còn là một trăn trở không nguôi. Tập thể đồng bào bất hạnh này ở thật gần quê hương nhưng dường như vẫn còn ở xa trong sự quan tâm của nhiều người.

Và câu hỏi thứ hai cũng nặng nề không kém là làm sao có đủ tiền để duy trì các chương trình đang có, bao gồm việc bảo trợ và yểm trợ cho hơn 500 trẻ ở 3 tỉnh Kampong Chhnang, Prey Veng và Pursat. Cho đến nay, Hội vẫn chưa có cách nào hơn là "đi xin": xin ở kỳ gây quỹ hằng năm tại Houston (TX), xin qua internet, qua hàng ngàn thư gửi đường bưu điện, qua những buổi sinh hoạt có đông người và xin qua những cơ may gặp gỡ người có lòng từ bi, bác ái. Nói chung, bất cứ nơi nào, cơ hội nào... có thể xin được là... xin.

Thật tình thì đến giờ tôi vẫn còn... mắc cở khi phải ỉ ôi xin đồng hương nhủ lòng giúp đỡ nhưng mỗi khi bị chạnh lòng vì một thái độ vô tình, vô cảm... nào đó thì hình ảnh những đứa trẻ vô tội với nụ cười thật tươi khi được đến "trường" học chữ, dù chỉ là "nửa chữ", lại giúp tôi phục hồi được tinh thần và tiếp tục đi... "xin". Những câu hỏi của mẹ cha đám trẻ thắc mắc là chương trình sẽ dạy chữ trong bao lâu, nhất là câu hỏi thơ ngây của một bé thơ mới vừa học những chữ đầu tiên trong đời: "Thầy ơi! Con có đi học hoài không?" khiến tôi lúng túng và cảm thấy nghèn nghẹn. Tôi không có câu trả lời của chính mình. Câu trả lời là ở những tấm lòng ở khắp nơi, còn tôi chỉ là người ăn xin lòng nhân ái để chuyển gửi đến các cháu. Người bạn thân hơn 30 năm của tôi và cũng là một thành viên HĐQT Hiệp Hội -- nhà văn Tưởng Năng Tiến -- luôn "cháy túi" sau mỗi chuyến thay mặt Hội thăm viếng các cháu học sinh nghèo khổ ở Cambodia. Và mỗi lần trở lại Mỹ, cũng âm thầm đi "ăn xin từ thiện" như các anh chị em VDF khác. Cho đến nay, Hiệp Hội chỉ có thể xác nhận sự bảo trợ mỗi kỳ ba tháng thôi; ba tháng sau có đủ ngân quỹ thì bảo trợ tiếp... Tuy nhiên trong quá trình đó cũng có những lúc rất vui khi nhận được sự chia sẻ của những tấm lòng chứa chan tình nhân ái: không những đã nhiệt tình đóng góp mà còn cảm ơn người đi "xin" đã cho cơ hội để được "cho". Có vài cụ truất tiền già $25 mỗi tháng để góp quỹ cho các cháu được đi học, vì "thấy đám cháu ở xứ này có nhiều thứ quá còn đám trẻ Việt ở Cambodia không có gì hết. Còn bị dốt chữ nữa!".

Với những gì Hiệp Hội "giúp" được vừa qua, kể cả thời gian còn là CLB Hoa-Mai, quả là quá nhỏ bé so với con số đồng bào đang khốn khổ, dù là ở trong nước hay ở Cambodia.  Ai cũng biết rằng, dù có giúp được hơn nhiều lần cũng chẳng thấm vào đâu, và sẽ chẳng giải quyết được gì, bởi nguyên nhân của sự khổ sở triền miên này vẫn còn đó. Tuy nhiên, như những nỗ lực trợ giúp nhân đạo khác, ít nhất là cố gắng tiếp trợ của ViDan Foundation cũng đã góp phần duy trì niềm tin của những thân phận kém may mắn về lòng nhân ái. Tình nhân loại, nghĩa đồng bào là ở đó. Người Việt ở Cambodia cũng là đồng bào của mình, mà còn đáng tội nghiệp hơn cả đồng bào ở trong nước nữa.

Do vậy, anh chị em ViDan Foundation sẽ tiếp tục vững lòng làm người "ăn xin từ thiện" để những đồng bào bất hạnh ở Xứ Chùa Tháp sẽ không cảm thấy quá cô đơn giữa cảnh đời lưu lạc khốn khổ -- khổ mà không biết là đang bị khổ, vì cuộc đời long đong lạc xứ đó chưa bao giờ được sung sướng.

Hy vọng sao bàn tay ngữa ra của anh chị em VDF sẽ nhận được những bàn tay úp lại. Và ở giữa đó là những món quà đầy ắp tình người. Mong thay!

Nguyễn Công Bằng

ViDan Foundation (VDF)

www.hoamai.us   |   www.vidan.us

------------------------------------------

Bạn có thể cùng chia sẻ với những đồng bào kém may mắn bằng cách tự tổ chức cứu trợ hay lập các chương trình trợ giúp dài hạn. ViDan Foundation sẵn sàng chia sẻ thông tin, kinh nghiệm và yểm trợ những gì có thể làm được.

Nếu bạn muốn đóng góp cho ngân quỹ hoạt động của Vidan Foundation, xin gửi chi phiếu đến:

ViDan Foundation: P.O. Box 842064, Houston, TX 77284

hoặc bằng hệ thống PayPal qua địa chỉ email: paypal@vidan.us

 

Copyright (c) The ViDan Foundation, Inc 2014. All rights reserved.
Designed by olwebdesign.com