Thời gian trôi qua: Vui ít, buồn nhiều!

Thấm thoát mới đó mà lớp học của trường Tín Nhân ở tỉnh Xiêm Riệp đã khai giảng được bốn tháng rồi. Một phần ba năm trời đã trôi qua với bao niềm vui, nỗi buồn trộn lẫn với nhau. Vui ít, buồn nhiều. Buồn cho thực tế cuộc sống của người dân chúng ta ở xứ Chùa Tháp này.

 Cảnh một phụ nữ Việt đi thu lượm ve chai ở Siêm Reap

Mấy chục năm qua chưa thấy ai quan tâm, lo lắng gì cho họ. Thế hệ này nối tiếp thế hệ khác lưu lạc xứ này nhưng cuộc sống của đa số vẫn vậy. Từ thời xưa cho đến bây giờ, hầu hết phải làm lụng quần quật, lam lũ nhọc nhằn mà chẳng có đủ được cái ăn, cái mặc. Gia đình nào cũng muốn được an cư lạc nghiệp nhưng ít ai ở đâu được lâu. Có công việc làm mướn được vài tháng rồi hết, phải đi sang vùng khác. Nhưng đi lại thì nơm nớp lo sợ vì giấy tờ hợp pháp không có. Lo sợ nhất là nền chính trị thay đổi. Nếu nhà cai trị mới có chính sách ngược đãi người Việt thì họ sẽ đi đâu, về đâu? Đã nghèo mà lại không yên ổn mần ăn, thì làm sao cuộc sống của họ khỏi nghèo sao được. Cha ông ta có câu: An cư mới lập nghiệp. Nhưng nơi ở không an tâm, làm sao lập nghiệp mần ăn. Có người vô tình hỏi sao các anh chị không về xứ đi? Về xứ ư? Xứ ở nơi nào? Quê ở đâu? Xứ tôi đầy kẻ ác! Quê Tôi đầy bóng giặc. Chúng tôi về đó còn khó khăn làm ăn hơn là ở cái xứ nghèo này.

Trở lại với những đứa học trò nhỏ bé... Chúng luôn hồn nhiên nô đùa, chẳng biết điều gì sẽ đến với chúng trong nay mai. Song chúng vẫn còn sung sướng hơn, hàng trăm ngàn đứa trẻ khác đang lam lũ cùng cha mẹ ở nhà, hay lăn lóc ở công trình xây dựng mà cha mẹ nó đang làm mướn, ở những trại mộc bay đầy bụi cây, ở những thùng rác đầy mùi hôi thối bốc lên, v.v…

 Miên man tôi nhớ lại mấy câu:

  Một mẹ cùng ba con
  Lân la bên đường nọ
  Đứa bé ôm trong lòng
  Đứa lớn tay xách giỏ
  Trong giỏ đựng những gì?
  Mớ rau lẫn tấm cám
  Nửa ngày bụng vẫn không
  Aó quần vẻ co giùn
  Gặp người không dám nhìn
  Lệ sa vạt áo ướt
  Mấy con vẫn cười đùa
  Biết đâu lòng Mẹ xót
  Lòng mẹ xót vì sao?
  Đói kém phải phiêu bạt
  Nơi đây mùa khá hơn
  Gía gạo không đắt lắm
  Nhưng một người làm thuê
  Nuôi bốn miệng sao nổi
  Lần phố xin miếng ăn
  Cách ấy đâu được mãi
  Chết lăn rãnh đến nơi
  Thịt da béo cầy sói ...

Tạo hóa sanh ra là mỗi người đều được quyền bình đẳng như nhau. Vậy mà sao Dân Việt tôi ở nơi này lại lam lũ vất vả như thế !

  Ai ơi bưng bát cơm đầy
  Dẻo thơm mấy hạt, nhớ con Tôi nơi này
  Nhớ con tôi đang cực khổ nơi đây
  Cho tôi một chén, tôi chia đều cho con!

Đã bao lần tôi van nài kêu xin song không biết rồi đây ai sẽ đến với 45 đứa trẻ ngây thơ khờ dại của tôi nơi này?!!

  Tôi muốn viết, viết nhiều, viết nữa
  Nhưng lòng tôi cứ, lạnh lẻo không nguôi
  Trời đã sang xuân sao cứ bùi ngùi
  Muôn giá lạnh, gây thêm phần tê tái.

Trường Tín Nhân Tỉnh Xiêm Riệp, có phát triển, tồn tại lâu dài là nhờ ở tấm lòng của các nhà hảo tâm trên toàn thế giới. Rất chân thành cảm ơn, những ai đã ghé trang nhà chúng tôi: www.RHIO-school.net

   Trường Tín Nhân Tỉnh Xiêm Riệp

    NGUYỄN DUY ĐƯỜNG

VDF' Activity Slideshow

Các Chị trong BTC Buổi Gây Quỹ "Cho Tuổi Thơ Niềm Hy Vọng" tổ chức ngày 11/01/2015 tại hội trường Đài VAN-TV 55.2 ở Houston (Texas)nhằm tạo ngân quỹ bảo trợ các chương trình dạy chữ cho hơn 500 trẻ em gia đình VN nghèo ở Cambodia.

The Interfaith Religious Leaders appease and ditribute gifts to Child Cancer Patients in Saigon. VDF was one of major contributors. Các chức sắc Tôn giáo phát quà cho các bệnh nhi ung bướu ở Chùa Liên Trì - Hình 1 Kể từ năm 2015, Câu lạc bộ Hoa-Mai (tiền thân của ViDan Foundation) đã phối hợp với HT Thích Không Tánh và hội Vietnam Compassion (ở Pháp) để phát quà (mỗi năm 2-3 lần) cho các trẻ em bị bệnh ung bướu, và TPB-VNCH.

The Interfaith Religious Leaders appease and ditribute gifts to Child Cancer Patients in Saigon. VDF was one of the major contributors. Các chức sắc Tôn giáo phát quà cho các bệnh nhi ung bướu ở Chùa Liên Trì - Hình 2 Kể từ năm 2015, Câu lạc bộ Hoa-Mai (tiền thân của ViDan Foundation) đã phối hợp với HT Thích Không Tánh và hội Vietnam Compassion (ở Pháp) để phát quà (mỗi năm 2-3 lần) cho các trẻ em bị bệnh ung bướu, và TPB-VNCH.

Some members of the Fundraising Team at VAN-TV in Houston (Texas) on January 11, 2015 to support educational projects for needy children in Cambodia. Các chị trong Ban Tổ Chức trình diện cử tọa tham dự buổi gây quỹ "Cho Tuổi Thơ Niềm Hy Vọng" Kỳ 2.

Crossing Tonle Sap to visit Vietnamese floating villages in Pursat province (Cambodia) Cảnh đoàn MIRO và ông Nguyễn Công Bằng đi ghe máy vượt Biển Hồ thăm các làng nổi ở tỉnh Pursat

Cảnh học trò trường Samaki tan học về nhà bè

Christine Quỳnh và bà Bích Ngọc góp lời chia sẻ

Christine Quỳnh và Ô.B. Vũ Ban & Bích Ngọc VAN-TV

Cư sĩ Trần Hiến, Christine Quỳnh và Ô.B. Vũ Ban, Bích Ngọc yểm trợ quỹ bảo trợ giáo dục cho trẻ Việt ở Cambodia

Dù đang mang bệnh hiểm nghèo song các em cũng vui khi có quà

Trẻ đùa giởn trên cồn cát và dòng nước ô nhiễm, dơ bẩn khi không còn không gian nào khác hơn.

HT Thích Huyền Việt - người bảo trợ tinh thần cho ViDan Foundation trong nhiều năm qua.

HT Thích Huyền Việt góp lời kêu gọi đồng hương yểm trợ

Lớp Việt Ngữ ở xóm Bãi Cát Neak Loeung

Lớp Việt Ngữ ở xóm Cầu Đá

Một bé gái chơi đùa và cuối xuống uống nước dơ bẩn ở bờ Biển Hồ - một cảnh trạng bình thường ở đây khi hoàn toàn không có một nguồn nước sạch nào khác.

Category: Bài vở
- Tường thuật của Đông Chiêu -

Ngày xuân con én đưa thoi, rộn rã tiếng cười tuổi thơ, mai vàng hoa nở, dập dìu dòng người ngược xuôi đi chơi Tết

Dù có đói những ngày giỗ cha nhưng cũng phải lo ba ngày tết, tục lệ truyền thống ngàn đời của văn hóa Việt Nam là vậy. Tuy không tiếng pháo giao thừa, mà lại đậm chất ngày xuân, bánh mứt, con người cũng đẹp hơn ngày thường nhìn chung là thế. Vậy mà ngoài cảnh đô hội của sự ăn sổi ở thì vẫn còn những cảnh đời chưa một lần biết đến Tết cũng vì do mặc cảm, phân biệt đối xử, kì thị… với thế giới bên ngoài. Nơi chúng tôi muốn nói đến là các trại phong (cùi hủi), con người chịu sự khắc nghiệt của số phận, buồn tủi chỉ mong được thông cảm, lòng hảo tâm của các cá nhân, đoàn thể, hội từ thiện, rộng lòng thương cứu giúp bằng pháp thí cũng như tài thí.

Được sự gia hộ độ trì của chư Phật, Tăng Ni, Quí phật tử ở trong nước và ngoài nước với sự góp sức nhiệt tình của Câu lạc bộ Hoa Mai ($500 USD) của người Việt nước ngoài, của Bs. Phan Minh Hiển ở Pháp quốc và chùa Liên Trì – quận Thủ Đức (TP. Sài Gòn) phát tâm cúng dường Tam bảo, thầy trụ trì Thích Không Tánh tổ chức đoàn cứu trợ đến những trại phong Thanh Bình, trại phong Bình Minh (Tp. Sài Gòn). Tiếp đến, đoàn tiếp tục hành ra xa trại phong Qui Hòa – Bình Định, nơi miền đất sản sinh nhà thơ nổi tiếng một thời được mệnh danh là nhà thơ điên Hàn Mặc Tử (tức Nguyễn Trọng Trí).

Phần quà chuẩn bị cho mỗi gia đình ở trại phong trung bình là 100.000đ, vào giờ xuất phát từ tp. Sài Gòn đi bằng Honda cách xa khoảng 80 cây số, thầy Không Tánh cùng các đệ tử ăn cơm sớm để đi, thì may sao có đoàn phật tử khác đến thăm chùa và như có thêm sức mạnh của chư thiên mách bảo, phật tử Diệu Hiền được truyền tâm phát khởi ủng hộ chuyến xe 16 chỗ ngồi và còn ủng hộ Thầy  thêm 12 thùng mì tôm.

Trên đường đi mọi người trong đoàn hăng say kể chuyện những ngày Tết vừa qua, người này hỏi thăm người kia, Tết này anh (chị) đi nhiều chùa chưa, phát tài chưa, có đi phát quà ở đâu chưa, v.v… Có người chen vào góp thêm câu chuyện: Theo tôi ở chỉ có cô Diệu Hiền là người “phát tài”, như chợt hiểu ra điều gì, mọi người ồ cười lên.

Cuộc hành trình cứ thế kéo dài mãi cho đến khi xe dừng trước trại phong Bình Minh – Long Thành – Đồng Nai lúc nào không hay biết. Đến nơi xuống xe mỗi người hầu như đã quen thuộc với phần việc mình làm trong trật tự, lòng tràn đầy hân hoan, vui say, người lo chụp ảnh lưu niệm làm tư liệu, người lo đóng gói mì, người thì lo hướng dẫn các trại viên nhận hàng, v.v…

Người dân nơi đây cuộc sống thật chan hòa, mỗi gia đình đón nhận những phần quà từ các tấm lòng vàng với niềm vui phấn khích biểu hiện ra ở từng khuôn mặt, đúng như tên gọi đón chào buổi bình minh vốn dĩ đã ngự trị từ lâu ở vùng đất tưởng chừng bị bỏ quên này. Được sự giúp đỡ chân tình, trong đó có sự đóng góp từ các mạnh thường quân ở hải với lòng hảo tâm của nhiều Phật tử trong nước, bầu không khí mùa Xuân vốn ấm áp lại càng ấm thêm. Từ người già cho đến trẻ em hân hoan chào đón mỗi khi có đoàn từ thiện đến thăm và chia sẻ, an ủi phần nào trước số phận đau thương do nghiệp chướng. Với truyền thống con Lạc cháu Hồng, lá lành đùm lá rách, lá rách ít đùm lá rách nhiều, cũng xin cầu chúc chúng sanh có duyên với chánh pháp, được giảm nghiệp, hưởng thái bình một ngày không xa…

Ngoài những phần quà ý nghĩa trên, phật tử Diệu Hiền còn tặng thêm cho các thành viên trong ban quản lý trại và lì xì riêng cho bác sĩ chăm sóc bệnh nhân nơi đây có đủ tinh thần cống hiến cho cộng đồng, mà cuộc sống mỗi gia đình ở đây chỉ nhận được từ nhà nước mỗi tháng là 180.000đ, phần còn lại phải tự trang trải bằng sinh hoạt trồng mì, trồng điều, trồng thêm bất cứ thứ gì có thể bán được.

Một ngày với bao tấm lòng chứa chan tình ngưòi đến với người bệnh ở trại phong Bình Minh. Không khí ý nghĩa đó khiến cho mọi người cùng có một niềm đợi mong chung là tiếp tục nhận được tấm lòng vàng của những người hảo tâm dành cho những số phận bất hạnh.

Chân thành cảm ơn Thầy Không Tánh, cảm ơn Câu lạc bộ Hoa-Mai, cảm ơn Bác sĩ Phan Minh Hiển, cảm ơn Phật tử Diệu Hiền và những tấm lòng hảo tâm đã cho tôi một kỷ niệm đầy ý nghĩa tình người. Mong sao sẽ sớm có được những chuyến đi cùng ý nghĩa trong những ngày tháng tới. Rất mong!

Đông Chiêu

(Việt Nam)


 

Copyright (c) The ViDan Foundation, Inc 2014. All rights reserved.
Designed by olwebdesign.com